Tự truyện Văn Thị Thanh - Chương 1: Bóng đá là cuộc sống

Cập nhật 09:00 ngày 29/10/2017
(Bóng đá nữ) - QBV Việt Nam 2003 Văn Thị Thanh đã quyết định viết tự truyện với hy vọng làm được điều gì đó cho bóng đá nữ nước nhà cũng như chia sẻ kinh nghiệm với những người có cùng đam mê.

Sau một thời gian vắng bóng trong làng bóng đá nữ vì bận việc gia đình, Văn Thị Thanh đã quyết định ra mắt tự truyện của mình với mong muốn kết nối những người cùng đam mê, cùng ước mơ chung tay phát triển bóng đá nữ. Cựu HLV trưởng CLB PP Hà Nam cũng hy vọng rằng những chia sẻ của cô có thể giúp nhiều bạn gái yêu bóng đá biến ước mơ thành hiện thực. Đây còn là món quà mà QBV Việt Nam 2003 dành tặng cho các fan hâm mộ của mình.

Được biết, thời gian qua, Văn Thị Thanh cũng tham gia giảng dạy các lớp bóng đá cộng đồng cho trẻ em ở Hà Nam. Với kinh nghiệm nhiều năm khoác áo đội tuyển quốc gia cùng bằng HLV bóng đá trường Đại học TDTT Từ Sơn, Văn Thị Thanh đang ấp ủ nhiều dự định để xây dựng một cộng đồng bóng đá nước nhà vững mạnh.

Tự truyện Văn Thị Thanh - Chương 1: Bóng đá là cuộc sống

Văn Thị Thanh mong muốn được góp phần phát triển bóng đá Việt Nam

 

Doisong.vn sẽ gửi đến các bạn từng phần của cuốn tự truyện này.

Chương 1: Bóng đá là cuộc sống

Tôi sinh ra tại vùng quê nghèo tỉnh Hà Nam, cũng là cái nôi của thể thao, bóng đá và tri thức. Tỉnh Hà Nam được tách ra từ tỉnh Hà Nam Ninh cũ, con người ở đây rất yêu bóng đá nói riêng và thể thao nói chung, cả học tập nữa, đều rất chăm chỉ. Người dân nghèo nhưng rất ham học và đam mê thể thao, điển hình là bóng đá Nam Định, Ninh Bình và bóng đá nữ Hà Nam. Nói về diện tích cũng như dân số và kinh tế, ba tỉnh này vẫn còn khiêm tốn so với các tỉnh thành khác trong cả nước. Nhưng chúng tôi vẫn có những cách để làm bóng đá một cách khoa học, hợp lí, tính toán, đúng như tính cách người dân ở đây - luôn cần cù, tiết kiệm và ham học hỏi. Nếu một lần bạn ghé thăm quê tôi cũng như đất nước Việt Nam, một dải đất hình chữ S đầy thơ mộng, con người ở ba vùng miền khác nhau nhưng chúng tôi đều có một điểm chung là cởi mở, nhiệt tình, dễ gần, đúng với bản chất của những người lao động chịu thương chịu khó, một nắng hai sương.

Tôi đến với bóng đá vì bản thân cũng có chút năng khiếu, cũng như vì gia đình bố mẹ đông con vất vả nên cũng muốn tìm kiếm một cơ hội để thay đổi cuộc sống. Thế rồi đam mê và tình yêu ngấm vào máu tôi lúc nào không hay biết. Hành trình để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp đầy gian truân và vất vả. Đối với các bạn nam đã khó, đối với chúng tôi càng khó khăn hơn gấp bội. Việt Nam là đất nước còn nghèo, mặc dù người dân rất đam mê bóng đá nhưng để bố mẹ cho con gái đi đá bóng thì tư tưởng phải tiến bộ lắm. Và rất may là bố mẹ luôn ủng hộ tôi. Vì thực ra bóng đá mặc dù là môn thể thao vua đem lại rất nhiều cảm xúc cho khán giả nhưng nó cũng như những môn lao động chân tay khác, rất cực khổ và vất vả, đổ mồ hôi và rất dễ chấn thương. Để đạt được thành công, bạn cần phải lao động thật sự nghiêm túc và chăm chỉ. Vì vậy nên bất cứ ông bố bà mẹ nào cũng sẽ lo lắng. Mục tiêu tôi viết những trang tự truyện cũng để mọi người hiểu, nếu tập luyện đúng cách nó cũng như bao môn thể thao khác, mục đích là luyện tập thể thao. Nếu bạn tập luyện bài bản và chuyên nghiệp bạn sẽ có được sức khỏe tốt, kiểu như "không thành công chắc chắn sẽ thành nhân''. Bạn cũng không phải buồn nếu không được chọn, bạn sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc và tràn ngập niềm vui vì ở bất cứ đâu trên đất nước Việt Nam đều là sự cuồng nhiệt với bóng đá. Chúng tôi có thể nghèo về vật chất nhưng niềm đam mê với trái bóng thì không bao giờ nghèo. Nó có thể diễn ra ở bất cứ đâu, từ sân đất ruộng của những em chăn trâu đến bóng đá trên đường phố, bóng đá phủi và futsal, bóng đá nghệ thuật của những thanh niên đến những ông bố luôn hết mình truyền cảm hứng cho con yêu môn thể thao vua.

Tự truyện Văn Thị Thanh - Chương 1: Bóng đá là cuộc sống

Văn Thị Thanh từng là một cầu thủ được nhiều người hâm mộ với kỹ thuật khéo léo

 

Nhớ lại ngày xưa khoảng năm 97, cả làng xúm quanh chiếc tivi đen trắng để cổ vũ cho anh Huỳnh Đức, Hồng Sơn, chị Hiền Lương... đá SEA Games. Hò hét vui sướng như thế nào khi đội Việt Nam thắng và rơi lệ khi đội Việt Nam bị thua, những cảm giác đó theo tôi suốt những tháng năm tuổi thơ. Và thực sự trải nghiệm những giây phút tuyệt vời trên sân cỏ khi trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, dù chỉ là cầu thủ nữ thôi nhưng tôi yêu bóng đá đến cháy lòng, mọi mệt mỏi tan biến hết, một cảm xúc không thể diễn tả được. Bạn sẽ không hiểu được cảm giác này nếu bạn là người không thích đá bóng. Sau những tháng ngày luyện tập vất vả, nó vỡ òa, hồi hộp và lo lắng vì được gánh trách nhiệm trên vai. Nhớ cảm giác lần đầu được thi đấu trên sân cỏ là cầu thủ chính thức khi được sự tin tưởng của HLV cho vào thi đấu. 90 phút trên sân cỏ, một khán đài đầy ắp khán giả, những tiếng hò reo cổ vũ. Mọi thứ dường như quên hết để thả hồn cùng trái bóng, cùng 22 cầu thủ thi đấu trên sân, những pha ban bật, những pha xử lí kĩ thuật, những bàn thắng, những giây phút thăng hoa và chúng tôi biết trong giây phút ấy mình đã làm được một điều gì đó cống hiến cho người hâm mộ, cho đất nước. Bóng đá không chỉ làm mê mẩn khán giả mà chính chúng tôi cũng bay bổng theo để tạo nên một cảm xúc khó mà môn thể thao nào mang lại được. Vì khi được thi đấu cho đội tuyển Quốc Gia, được tuyển chọn từ những người giỏi nhất của CLB, một cảm giác rất tự hào trào dâng, lòng tự tôn dân tộc. Tôi thấy mình thật may mắn vì lúc đó chỉ có 6 CLB bóng đá nữ thi đấu nên mình có cơ hội lên tuyển. Vì nếu có nhiều CLB hơn đồng nghĩa với sẽ có sự cạnh tranh, nhiều cầu thủ giỏi hơn, suất của mình có thể sẽ là của cầu thủ khác.

Chúng tôi không chỉ là những nghệ sĩ sân cỏ mà còn là những chiến binh thực thụ đúng không các bạn? Luôn cháy hết mình vì màu cờ sắc áo. Tự hào lắm khi được hát quốc ca, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió chính là máu chảy ở trong tim mỗi người chúng tôi. Bóng đá - môn thể thao của đồng đội, của sự đoàn kết nên mọi mắt xích đều quan trọng và chiến đấu hết mình. Ở đâu đó vang lên một câu nói ''Con gái à con thật can đảm, tôi yêu những người con gái đá bóng". Tình yêu bóng đá là một thứ thật thiêng liêng vì khi đã yêu thì không bao giờ là sai cả, nhất là đối với bóng đá. Nhớ lắm và yêu lắm thời ấy, rất tự hào về những đồng đội cùng sát cánh bên nhau để làm nên kì tích...

Theo Seatimes
Đọc tin mới nhất, tin nhanh nhất, tin tức Đời sống cập nhật 24h tại: DOISONG.VN