Tự truyện Văn Thị Thanh - Chương 4: Chơi bóng cho CLB và ĐTQG

Cập nhật 23:23 ngày 15/11/2017
(Bóng đá nữ) - Trong chương 4 của cuốn tự truyện, Văn Thị Thanh nói về những cảm xúc khi được khoác áo đội tuyển Việt Nam. - Doisong

Chương 4: Chơi bóng cho Câu lạc bộ và Đội tuyển Quốc gia

Trái đất không ngừng quay, thời gian cũng không ngừng trôi, lại một mùa đông nữa lại đến, nhiệt độ cũng tăng lên, lòng người cũng biến đổi theo đời sống xã hội. Đôi lúc thấy mình đi nhanh quá, cần sống chậm lại và tận hưởng từng phút giây cuộc sống, trải lòng qua từng câu chữ, chia sẻ cho các bạn về những kinh nghiệm cuộc đời cầu thủ.

Khi được chọn và chơi cho CLB đã là một vinh dự, được đại diện cho CLB chơi bóng trong giải vô địch quốc gia. Đó là khoảng thời gian chơi rất thăng hoa và thoải mái của tôi cùng đồng đội. Những kĩ năng được rèn luyện trong quá trình luyện tập bây giờ có dịp được áp dụng vào thực chiến. Vì mới tham dự vào giải VĐQG nên ban huấn luyện không đặt mục tiêu thành tích cao, chỉ là học hỏi. Cảm giác được thi đấu khác với cảm giác lúc luyện tập. Mặc dù luyện tập rất nhiều nhưng khi vào thi đấu vẫn bị run, chuyền sai rất nhiều. Nhất là khi đấu với các đối thủ mạnh như Hà Nội hay Thành Phố Hồ Chí Minh, đẳng cấp khác hẳn. Đối với các cầu thủ trẻ, việc tiến bộ về kĩ năng là rất nhanh nhưng vấn đề cốt lõi nằm ở tâm lý không ổn định. Lúc thì thi đấu rất hay nhưng có trận thi đấu không đúng phong độ. Việc duy trì được phong độ trong từng trận đấu đối với cả cầu thủ chuyên nghiệp cũng khó. Nó cũng như viết văn và thơ, có lúc viết rất hay nhưng có lúc lại rất dở, quan trọng phải tròn vai và tuân thủ đúng đấu pháp của HLV.

Tôi và đồng đội đã có những bước tiến vững chắc. Cô gái trẻ 18 tuổi đã trưởng thành nhanh chóng để trở thành trụ cột của CLB. Lứa cầu thủ đầu tiên của đội bóng đá nữ Hà Nam đã đem đến cho giải bóng đá nữ VĐQG một luồng gió mới của sự tươi trẻ và mới mẻ. Chúng tôi đã cùng nhau bước ra từ những tháng ngày luyện tập, đối diện với sự cô đơn, buồn chán và đối diện với chính bản thân mình, chỉ đổi lại 90 phút trên sân. Như chiếc lò xo bị dồn nén và được bùng nổ trên sân cỏ, càng trải qua nhiều khó khăn con người càng trưởng thành hơn. Đó là kĩ năng sống không phải ai cũng có được.

Tự truyện Văn Thị Thanh - Chương 4: Chơi bóng cho CLB và ĐTQG

Văn Thị Thanh (đỏ) trưởng thành rất nhanh ở CLB Hà Nam

Mỗi con người một điểm mạnh và điểm yếu khác nhau. Có người nhút nhát, người thì mạnh mẽ. Tôi sẽ phân tích kĩ về hai loại người này. Người nhút nhát là người hướng nội. Đặc điểm nhận dạng là người hay ngồi một xó, không thích tiếp xúc với đám đông, không nói được trước đám đông, hay sợ người khác đánh giá, hay tự ti về bản thân. Loại người này chiếm 30% trong xã hội, còn lại là người hướng ngoại với những cá tính ngược lại. Nhưng không phải như thế mà người hướng nội không có điểm mạnh của mình và không hẳn người hướng ngoại không có điểm yếu. Quan trọng là đặt đúng chỗ, vị trí là sẽ phát huy hết sức mạnh của bản thân. Chắc hẳn bạn sẽ hỏi tôi thuộc người hướng nội hay hướng ngoại, tôi xin trả lời tôi là người hướng ngoại. Tôi luôn tràn đầy năng lượng khi ở giữa đám đông. Bạn cũng đừng buồn nếu mình là người hướng nội, hãy phát huy hết sức mạnh của bản thân, thậm chí năng lượng của bạn mạnh mẽ hơn tôi, vì nó nằm ngay ở bên trong bạn. Những người hướng nội điển hình như Newton, Paolo Picatso, Albert Einstein... Có thể bạn cho những vấn đề tôi nói ở đây là không liên quan đến bóng đá nhưng nó là vấn đề tâm lí con người. Vấn đề tâm lí là vấn đề cực kì quan trọng trong thi đấu. Có những cầu thủ thể hiện ở ngoài rất tốt nhưng vào trận thì toàn đá lỗi, vì vậy cần phải có những phương pháp rèn luyện tâm lí cầu thủ. Thêm nữa, cơ hội đến với tất cả mọi người nếu không ngừng cố gắng và không từ bỏ ước mơ. Còn nếu bạn đã cố gắng mà chưa được chọn thì là do sự cố gắng của bạn chưa đủ, hay do thiếu một yếu tố nào đó chứ chưa hẳn là kém hơn người khác, hoặc do tư duy và phương pháp của bạn chưa đúng.

Trong quá trình rèn luyện tôi phát hiện ra một phương pháp có thể rút ngắn thời gian thành công của bạn đó là hãy tập cùng những người giỏi nhất. Và thầy cũng dạy chúng tôi chơi một lối chơi đơn giản và hiệu quả nhất, phân phối sức hợp lí để không bị hụt hơi vào lúc cuối trận, quả nào cần tăng tốc thì tăng tốc, không thì giữ nhịp độ. Những cô gái trẻ đó đã tiến bộ rất nhanh và cán đích ở vị trí thứ 4 giải VĐQG năm 2003. Tôi cũng ghi được khá nhiều bàn thắng ở giải đó. Phong độ tốt đã giúp tôi và chị Nguyễn Thị Hương được gọi vào đội tuyển quốc gia tháng 2/2003. Lúc lên tuyển còn không biết được mình được chế độ hỗ trợ đi xe nên hai chị em đã đi bằng tàu để lên tuyển tập trung. Hơi ngố vì lần đầu tiên lên tuyển, lạ với cách sinh hoạt cũng như phải thích nghi với những điều mới, HLV mới, cũng như phải tập luyện cùng những đồng đội mới - những người xuất sắc nhất của các CLB. Phải cạnh tranh suất đá chính, đối diện với nguy cơ bị loại khi những người ở cùng vị trí xuất sắc hơn. Và cơ hội đầu tiên đó đã trôi qua, hai chị em bị loại thật, mặc dù hôm trước trong một buổi tập, tôi có ghi một bàn thắng, chạy vòng quanh sân, cứ ngỡ mình đã ghi điểm trong mắt BHL nhưng hôm sau bị loại thật và hai chị em đã khóc như mưa.

Sau lần bị loại lần đầu tiên đó, tôi đã quay trở lại mạnh mẽ hơn, luyện tập chăm chỉ hơn và một lần nữa được gọi lại ĐTQG. Việc được chơi ở ĐTQG đó thực sự là một giấc mơ có thật. Được thi đấu cùng các đội nước ngoài, đi đây đi đó và nhất là khoảnh khắc hát quốc ca, mắt nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng, trong lòng vô cùng xúc động, chỉ muốn khóc. Cũng như khi khoác lên mình bộ quần áo đỏ, nó tượng trưng cho màu máu của thế hệ đi trước, đã hi sinh thân mình để đổi lại nền độc lập ngày hôm nay. Trong lòng tôi tự nhủ phải chiến đấu hết mình, giành chiến thắng, để không phụ lòng những bộ đội cụ Hồ đã hi sinh cho đất nước, để góp phần nhỏ bé của mình cho bóng đá nước nhà.

Tự truyện Văn Thị Thanh - Chương 4: Chơi bóng cho CLB và ĐTQG

Được khoác áo ĐTQG là một niềm tự hào rất lớn với mỗi cầu thủ

Khi chơi ở ĐTQG, tôi được may mắn chơi cùng những đồng đội xuất sắc. Đó là chị Đoàn Thị Kim Chi - thủ lĩnh tinh thần, người đội trưởng chơi ở vị trí hộ công, được biệt danh là Ronaldinho của việt Nam vì những pha xử lí rất kĩ thuật và đẳng cấp. Sở hữu tốc độ từ một VĐV điền kinh chuyển sang, những cú dứt điểm tinh tế và trái phá. Đầu tiên chị được bố trí chơi ở tiền đạo, sau được HLV rút về đá hộ công cũng rất oke. Vị trí tiền đạo lúc này được giao cho Ngọc Châm - hoa khôi bóng đá người Hà Nội gốc. Châm xinh đẹp, đá bóng rất thông minh, chọn vị trí, thời điểm rất đúng lúc để trừng phạt đối phương. Tuyến giữa là Mai Lan, một cô gái đất mỏ thân hình mảnh khảnh nhưng bên trong ẩn chứa một sức mạnh nội lực và là một cầu thủ khó thể thay thế. Đó là một người hùng thầm lặng có nhiệm vụ dọn dẹp và thu hồi bóng trước hàng hậu vệ, tung ra những đường chuyền phân phối hợp lí cho tuyến trên. Cùng với những tiền vệ, tiền đạo xuất sắc như Nguyễn Thị Muôn, Thúy Nga, Lưu Ngọc Mai... thủ môn với hậu vệ như đã nói ở phần trước đã tạo nên một đội hình bất khả chiến bại, vô địch Đông Nam Á các năm 2003, 2005, 2009... Điều này cho thấy, bóng đá nữ rõ ràng là một thế mạnh của Việt Nam.

Năm nay dưới sự chèo lái của thuyền trưởng Mai Đức Chung, bóng đá nữ Việt Nam một lần nữa vô địch Đông Nam Á, tràn đầy cơ hội tham dự World Cup nếu như có thành tích tốt ở vòng chung kết Asian Cup. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây không phải là nhắc đến thành tích. Chúng ta không thể sống mãi trong kí ức mà phải nghĩ đến hiện tại và tương lai. Yếu tố quan trọng để duy trì phong độ cầu thủ chuyên nghiệp đó chính là "cảm giác bóng". Đó chính là quá trình luyện tập, để khi chơi bóng đỉnh cao bạn sẽ điều khiển trái bóng ít khi bị mắc lỗi và làm chủ trái bóng, biến nó thành công cụ để sáng tác những tác phẩm nghệ thuật. Thay đổi tốc độ, lúc nhanh lúc chậm, khiến đối thủ không theo kịp. Để đạt được điều đó phụ thuộc vào sự cố gắng của từng cầu thủ. Chắc hẳn mọi người còn nhớ mãi hình ảnh Kim Chi đầu quấn băng trắng vẫn thi đấu thăng hoa giúp đội nhà giành chiến thắng trong trận chung kết, tinh thần đó đã truyền lửa cho đồng đội rất nhiều.

Tự truyện Văn Thị Thanh - Chương 4: Chơi bóng cho CLB và ĐTQG

Văn Thị Thanh đã nhiều lần giành chức vô địch cùng ĐTQG

Khi mới lên tuyển là một cảm giác bỡ ngỡ của cô gái 18 tuổi, cảm thấy rất thiếu tự tin nhưng chị Kim Chi và Đào Thúy Miện... đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Đó chính là một sự đoàn kết cần thiết, tạo nên một công thức chiến thắng cho đội tuyển. Thúy Miện - tấm lá chắn thép trước chiếc cầu môn của thủ môn Kiều Trinh, một mẫu trung vệ đầu óc, chọn vị trí cắt bóng thông minh, được người hâm mộ rất yêu quý. Giành một quả bóng vàng, một quả bóng đồng đôi khi là hơi bất công. Nhưng những Kim Chi bốn quả bóng vàng, một quả bóng bạc đó là sự đền đáp xứng đáng cho những cố gắng của họ.

Những cầu thủ châu Á thường rất kĩ thuật, điển hình là anh Hồng Sơn trong cuộc thi Pepsi Cup anh đã xếp vị trí thứ hai về kĩ thuật, vượt hàng loạt những hảo thủ như Beckham... Bóng đá nghệ thuật là Nam The Man, Đỗ Kim Phúc... Nhưng tố chất thể lực vẫn là điểm yếu khiến những cầu thủ Việt Nam khó có thể chơi ở nước ngoài. Hơn nữa tư duy chơi bóng cũng như bản lĩnh thi đấu của người châu Âu hoặc những quốc gia có nền bóng đá phát triển ở châu Á như Nhật Bản, Hàn Quốc là vượt trội hơn. Các cầu thủ đó luôn giữ được bản lĩnh thi đấu cũng như một cái đầu rất lạnh giữa dòng đời vạn biến, không chịu tác động của bên ngoài, chỉ luyện tập để vượt qua những giới hạn của bản thân, thích nghi với những môi trường bóng đá khác nhau.

Đó là những điều cần thiết để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp mà tôi đã tích lũy được. Và tôi nghĩ các bạn thế hệ tương lai sẽ làm được, sẽ làm tốt hơn rất nhiều thế hệ của chúng tôi. Đường ra thế giới không còn xa...!

Theo Seatimes
Đọc tin mới nhất, tin nhanh nhất, tin tức Đời sống cập nhật 24h tại: DOISONG.VN