Thứ bảy 26/09/2020 09:52

Lấy tôi, anh đòi cả nhà, cả đất và cả cô bạn cùng cơ quan

01:26 | 11/05/2020

“Khi biết tôi gửi đơn ly hôn, chồng đã đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết vì tội to gan dám bỏ anh ta. Tôi chống cự bằng tất cả sức lực yếu ớt của một người đàn bà. Sau hôm đó, chúng tôi gặp nhau ở tòa án và chỉ vài tuần sau, tôi trở thành người đàn bà một đời chồng” - chị Lường Thị Thuỷ, ở tỉnh Hoà Bình, chia sẻ.

Với gương mặt hiền lành, có vẻ buồn man mác nhưng chất giọng rất nhẹ và ấm của người phụ nữ dân tộc Mường ấy lại ẩn chứa đầy khí chất mạnh mẽ, chị khẽ cười: "Tôi thấy nhiều chị em thường ngại ngần khi nhắc đến chuyện hôn nhân đổ vỡ của mình.

Còn tôi, chẳng bao giờ e dè khi nói mình là một người từng có một đời chồng, đã ly hôn. Cuộc sống của 3 mẹ con tôi bây giờ vui vẻ, bình an và tốt hơn gấp chục lần so với khi tôi sống với chồng".

 

lay toi anh doi ca nha ca dat va ca co ban cung co quan

Sau mỗi ngày đi làm, đi học về, căn nhà trọ nhỏ bé lại vang tiếng cười đùa của mẹ con tôi. (Ảnh minh hoạ)

lay toi anh doi ca nha ca dat va ca co ban cung co quan

Cuộc sống sau ly hôn với một người đàn bà phải ra đi tay trắng, lại phải nuôi con thật chẳng dễ dàng. (Ảnh minh hoạ)

"Khi biết tôi gửi đơn lên tòa, anh ta đã đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết và dọa sẽ giết tôi. Tôi chống cự bằng tất cả sức lực yếu ớt của một người đàn bà. Trận bạo hành ấy, anh ta đánh tôi đến mức bị ngất xỉu ở nhà, hàng xóm nghe tiếng kêu cứu của các con đã báo công an xã đến và đưa tôi vào viện cấp cứu.

Vậy mà ở Đồn công an, anh ta vẫn lớn tiếng quát mắng vợ, cho rằng tôi lấy cái quyền gì mà dám bỏ chồng?…" - chị Thuỷ ấm ức kể.

"Ngày tôi ra viện, anh ta cũng vẫn bình yên ở nhà. Công an xã lại động viên tôi đừng làm anh ta kích động, chuyện vợ chồng mâu thuẫn nếu đàn bà biết nhịn thì mọi việc sẽ qua đi".

"Ngày ra tòa, những vết thương trên người, trên mặt tôi vẫn còn tím bầm, đau nhức. Nhưng chỉ sau phiên tòa ly hôn, tôi đã thấy mình được giải thoát. Tôi thấy mình như vừa bước ra khỏi địa ngục, ra khỏi chiếc lồng giam hãm bấy lâu nay…".

"Cuộc sống sau ly hôn với một người đàn bà phải ra đi tay trắng, lại phải nuôi con thật chẳng dễ dàng. Nhưng nghĩ lại thời gian trước đây khi còn có chồng, tôi cũng chưa từng có niềm vui.

Nay tôi phải sống khác đi, phải hạnh phúc như mình từng mơ ước. Tôi không có gì trong tay, nhưng tôi có công việc ổn định, cứ tiết kiệm chi tiêu thì mẹ con tôi cũng không sợ đói.

Sau ly hôn, mẹ con tôi no đói có nhau trong bình an cũng đã là một niềm hạnh phúc lớn lao của cuộc đời. Tôi phải nỗ lực làm việc gấp nhiều lần người mẹ đơn thân khác để nuôi con, để xoá nhoà những nỗi đau và vết thương lòng cho cả 3 mẹ con tôi".

"Mới 5 tháng sau ly hôn, mẹ con tôi sống ở căn nhà trọ bé nhỏ, xinh xắn, nhưng tôi cũng sớm lấy lại được sự thanh thản của mình.

Dẫu rằng, khi nhắc về chồng cũ vẫn khiến tôi buồn, cũng có những đêm thương các con còn nhỏ mà không có bố, tôi đã trằn trọc đến gần sáng, nước mắt vẫn rơi.

Nhưng sau mỗi ngày đi làm, đi học về, căn nhà trọ nhỏ bé vẫn vang tiếng cười đùa của 3 mẹ con tôi. Tôi và các con đã quen dần với cuộc sống mới, tự tin hơn, thoải mái hơn.

Nhìn các con cười vui, gương mặt chẳng còn chút e dè, sợ hãi như xưa. Các con khoe thành tích học tập, tự tin với bạn bè, tôi biết mình đã đúng khi chọn trở thành người đàn bà một đời chồng.

(Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi)

https://phunuvietnam.vn